Dịch vụ thám tử tại Hà Nội

Cánh cửa trái tim – cánh cửa không bao giờ khóa

Câu chuyện về cô gái bồng bột dưới đây của cong ty tham tu Đức Thịnh là lời cảnh tỉnh cho những người con bỏ nhà ra đi vì sự kiêu ngạo bướng bỉnh thiếu suy nghĩ của mình. Công ty thám tử Đức Thịnh đã gặp phải rất nhiều trường hợp tìm con cái bỏ nhà ra đi và dịch vụ quản lý giám sát con cháu của chúng tôi đã giúp nhiều gia đình được đoàn tụ. Trong cuộc sống của xã hội phức tạp này, chúng tôi hy vọng các bạn trẻ hãy biết nhìn nhận và suy nghĩ đúng cách về vai trò của mình đối với gia đình và ba mẹ nhé!

Cô gái 18 tuổi – cái tuổi thủy tinh bẻ gãy sừng trâu – cũng như suy nghĩ của nhiều thanh niên giờ đây chán cái cảnh sống nề nếp của gia đình. Muốn tự do vùng vẫy tự do tung hoành như những kẻ giang hồ:

– Con ko muốn sống cuộc sống tẻ nhạt này nữa. Con mặc kệ ba mẹ, con đi đây!

Vậy là, tài cao trí lớn ở đâu cô quyết tâm bỏ nhà ra đi lấy đất làm chiếu – lấy trời làm màn. Ba mẹ cô không cản nổi đứa con ương dại bồng bột ấy. Rồi năm tháng qua đi, khi con chim còn chưa chéo cánh, chẳng bao lâu, cô bị xã hội ruồng bỏ.Vì không tìm được việc cô dấn thân vào làm gái bao, đem thân hình mà ba mẹ ban cho cô làm thứ để trao đổi cho người ta. Năm tháng đằng đẵng cứ thế trôi qua, ba mẹ cô mỏi mòn chờ đợi con trở về nhà mà vẫn ngày tháng bặt tăm. Rồi ba cô qua đời, mẹ cô già đi ngày càng ốm yếu và cô con gái đó ngày càng sa đọa trong lối sống buông thả của mình.

Thời gian đó qua đi là những tháng ngày người mẹ sống trong nỗi xót xa thương nhớ. Nhưng bà không tuyệt vọng, bà tìm đủ mọi cách để hy vọng tìm được đứa con gái khờ dại của mình. Một ngày bà mẹ nghe đồn về lối sống sa đọa của con gái mình. Bà đau đớn vô cùng, bà đến từng nhóm cứu trợchỉ mong được treo lời thỉnh cầu này hy vọng ngày nào đó con bà còn sống, bắt gặp tấm hình này và nhớ tới mẹ thì hãy trở về:

“Làm ơn cho tôi chưng tấm hình ở đây!” – tấm hình bi thương một bà mẹ với mái tóc đã bạc lơ thơ màu muối tiêu nhưng vẫn mỉm cười với dòng chữ “Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!”

canh-cua-khong-bao-gio-khoa

Thời gian đi qua như có gì linh cảm, có một ngày, cô gái đến toán cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn cứu đói. Bất giác ánh mắt cô lơ đễnh nhìn tấm hình người mẹ già, người sững sỡ chẳng buồn để ý đến những lời giáo huấn của hội và lòng tự hỏi “Có phải mẹ mình không đây không?”.

Tình mẹ con thúc giục, cô khóc òa trong niềm sung sướng vì nhận ra tấm hình người mẹ bao dung và cả những điều mẹ viết nữa: “Mẹ vẫn luôn yêu con… Hãy về nhà đi con!”

Trời đã về tối nhưng bức hình người mẹ già chờ đứa con khờ dại đã làm cô gái xúc động đến mức cô quyết định phải đi bộ về nhà ngay trong lúc này đây và ngay bây giờ. Cô đi như xé màn đêm xua tan cái giá buốt mùa đông năm ấy, lúc cô về đến nhà thì trời cũng rạng sáng. Trong lòng cô gái vừa sợ hãi khép nép vừa vui mừng không biết sẽ phải nói ra sao. Khẽ gõ cửa cô giật mình thấy cửa không khoá. Bất giác cô nghĩ chắc có trộm. Lo lắng cho sự an toàn của mẹ, cô gái trẻ chạy vội lên buồng ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô toan lên vui sướng và hạnh phúc:

– Mẹ ơi, con đây! Con đây mẹ ơi! Con đã về rồi! Con gái về với mẹ đây, mẹ ơi!

Không tin nổi vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nhanh dòng nước mắt bấy lâu vẫn lăn dài trên má rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau thắm thiết sư có một ma lực – đó là sức hút kỳ diệu của tình mẫu tử. Cô gái giọng nhỏ nhẹ khẽ nói:

– Mẹ à, con lo quá. Thấy cửa nhà mình không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!

Bà mẹ nhìn con âu yếm nhẹ giọng nói

– Con đừng sợ, Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ một lúc nào đó khi con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con thì con lại phải chờ đợi hoặc bỏ đi. Như vậy mẹ lại mất con thêm 1 lần nữa. Ba mẹ vẫn luôn mong con từng ngày đó con yêu!

Không giấu nổi nỗi xúc đông, như một đứa trẻ hư đáng yêu vừa dỗi vừa làm nũng cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc nức nở!

Dich vu tham tu tu Đức Thịnh